Tôi phải đi toilet. Để bài tiết, chính xác là như vậy. Hiện giờ làm sao đi được đây? Đầu tiên là phải dịch chuyển ra khỏi chỗ này, ra khỏi những quả bóng nhỏ bằng xốp khờ. Tôi tự lôi mình xềnh xệch lên cao. Bằng lưng. Và chỉ dùng cùi chỏ. Uỵch, uỵch, uỵch. Tôi hy vọng lúc trượt xuống trở lại thì sẽ bớt đau hơn là lúc này. Hiện nay tôi phải kéo cái quần mượn này xuống. Tôi mở khóa quần. Bắt đầu kéo nó xuống. Đau! Đau quá! chẳng thể tin được là hông lại bị đau như vậy. Tôi tính thôi không kéo nữa nhưng cái ý nghĩ phải giữ mình đúng mực ngăn lại. Không thể nào “xử” ngay trong quần mình được! Tôi bắt đầu kéo quần xuống lần nữa, chầm chậm, lần này hơi nhón hông lên. Đau dữ dội! Tôi thấy rõ từ chiếc quần tất là mình đang tới tại đây kỳ kinh nguyệt. Họa vô đơn chí. Tôi làm những gì phải làm. Dù rằng đau thấu trời xanh. Tôi dùng lá để chùi sạch. Sống văn minh và phải trả bằng cái giá đớn đau, khổ sở nhất. Rốt cuộc cũng xong. Tôi trở về chỗ cũ. Lại bằng lưng, bằng cùi chỏ. Tôi kiệt sức rồi. Khoảng thời gian còn lại trong ngày trở thành một trải nghiệm đầy ảo diệu. Tâm khảm tôi như ngừng lại. Trong khi lúc đầu tôi phải tự buộc mình giao hội vào vẻ đẹp của khu rừng, hiện giờ tôi cảm nhận nó thật tự nhiên - như thể tôi đang ở trong vẻ đẹp đó. Tôi đang hòa nhập với mọi thứ xung quanh. Một môi trường sống thoải mái và đẹp vô cùng. Đẹp đến mức, dễ chịu đến mức tôi sẵn lòng ở lại trong đó. Mãi mãi. Người đàn ông mặc đồ da cam Nhiều ngày đã trôi qua. Tôi không còn thấy đau nữa. Tôi vừa như thoát ra khỏi thân mình vừa như rất gần với nó. Như là đã đi khỏi đây, nhưng vẫn hiện hữu nơi này. Nhưng chính vào lúc đó, bất thình lình tôi nghe tiếng gỗ rừng răng rắc. Bằng tầm mắt thường của mình, rõ ràng là tôi thấy cái gì chuyển di. Tôi quay đầu nhè nhẹ và cố tụ hội đôi mắt. Là một người đàn ông. Một người đàn ông? Tôi chết rồi sao? Không, người đàn ông này là thật! Ông ta đang ở ngay đây mà! Tôi ráng tụ tập lần nữa để nhìn cho kỹ hơn. Rõ ràng là một người đàn ông. Ở bên kia khe núi. Tôi còn nhìn rõ mặt ông ta - đang đội mũ trùm đầu. Cái mũ màu cam. Người đàn ông này mặc bộ đồ cũng màu cam. Ông ta đang nhìn tôi chằm chằm. Tôi cố tìm lại giọng mình. Rồi tiếng nói phát ra, nhỏ và khào khào: - Xin chào, làm ơn giúp tôi được không? Tôi cố lại lần nữa. Giọng có khỏe hơn lần trước. - Xin chào! Làm ơn giúp tôi được không? Người đàn ông đó vẫn không hề nhúc nhắc. Chỉ đứng đó, và đấu nhìn tôi chăm chắm. Tôi la to hơn: - Ông ơi! Giúp tôi! Giúp tôi! Tôi gào càng lúc càng to hơn, nhưng ông ta vẫn cứ bất động. - Ông không thấy là tôi cần giúp đỡ hay sao? Tôi bắt đầu nổi điên. - Làm cái gì đi chứ, ông bị sao vậy? Tôi kêu gào, lại đấu kêu gào. Và cả chửi rủa bằng tuốt các thứ tiếng mà tôi biết. Nhưng hỡi ơi, ông ta tịnh không hề nhúc nhắc, dù là cựa quậy cơ bắp. Ông ta là ai? Ông ấy muốn gì? Muốn nhìn tôi chết à? Và sau đó, ông ta biến mất. Biến mất như bóng ma, như cái cách lúc xuất hiện. Người đàn ông đó có phải là bóng ma thật không? Hay do tôi tự hình dong ra? Nhưng nếu vậy thì vì sao tôi phải mường tưởng như vậy? Tôi đang có một cõi của riêng mình và hoàn toàn chuyên chú vào thế giới đó trước khi ông ta xuất hiện kia mà. Tôi còn quá hạnh phúc trong thế giới đó nữa là đằng khác. Bây chừ đây, tôi lại trôi dần về một thế giới khác. Giờ đây, tôi lại cảm nhận rất rõ những cơn đau. Ắt những bực dọc, bất an. Tôi cố giao hội vào khu rừng, một lần nữa. Khi trời sập tối, tôi buộc mình đi ngủ. Cụ xóa bỏ hình ảnh người đàn ông khi nãy ra khỏi đầu. Có thể đó chỉ là ảo giác mà thôi.
Annette Herfkens |
Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014
192 giờ sinh tồn sau tai nạn tàu bay - Kỳ 6: Thiên nhiên ảo diệu và thực tiễn phũ phàng
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét